Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Tôi đang buồn và yêu anh!

Sóng sánh cà phê và đôi mắt anh

Tôi là một đứa nghiện cà phê một cách hoang dại. Chỉ cần ngửi thấy mùi cà phê nồng nàn thôi là xúc giác trong tôi chợt bừng tỉnh. Tôi yêu cà phê như một cái duyên đẹp, và cà phê với tôi như người tình của cuộc đời vậy.
Và nhờ cà phê, tôi đến với anh trong mê đắm và hạnh phúc vô bờ, Nụ hôn anh cũng thơm nồng hương cà phê, vừa đắng chát vừa ngọt ngào.
Tôi yêu những lúc mơ màng hôn anh, anh cho tôi cái cảm giác an toàn nhưng chấp chới. Tôi quỵ lụy nụ hôn ấy tôi duy trì nụ hôn trong hơi thở gấp gáp, cảm giác mơ hồ và tình yêu nhiều mộng mị.
Khói cà phê nghi ngút đêm đông, hương cà phê như hòa tan vào hơi thở anh, anh ôm tôi vào lòng hít hà mùi đàn bà trên ngực trên cổ tôi. Anh yêu và nâng niu tôi cái hương đàn bà quyến rũ nơi tôi. Còn tôi không lí giải nổi tình yêu vô bờ với khoái cảm mà khi lưỡi tôi chạm anh.

Đằng sau tấm lưng vững vàng của anh, tôi cảm nhận được một người đàn ông sâu sắc và vững vàng, anh luôn cho tôi cảm thấy sự ấm áp, luôn được yêu được chăm sóc, được quan tâm.

Và bên cà phê cũng vậy, chỉ cần ngửi được mùi hương an toàn từ một ly đen đá tôi đã có thể cảm nhận thấy hương vị tình yêu và cuộc sống, trong cuộc sống cảm nhân được tình yêu từ một cuộc đời cò nhiều tâm sự buồn lo và cả những băn khoăn về tình yêu nơi chúng tôi.
Có những khi tôi cảm nhận được ánh mắt lo âu, nỗi buồn thẳm sâu, và giận hờn nữa.
Anh chưa từng nói yêu tôi, chúng tôi chỉ bên nhau và cảm nhận nhịp đập từ nơi con tim hỗn độn, bồn bề và buồn.
Tôi đang buồn và yêu anh.

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Hôm nay mình gặp phải một chuyện vô cùng kinh khủng. Không. Mà chính xác là hôm qua mới đúng. Có một số lạ cứ gọi điện đến cho mình.Mình bắt máy lại không nghe. Nói chung là mình rất sợ. Và chủ nhân của số máy điên thoại ấy lại rất không lịch sự.

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Tôi...

Chiếc máy tính – mồ hôi của ba mẹ tôi đã bị tôi làm cho khổ sở. Hơn ba lần đi bảo hành mà nó chẳng thể nào hoạt động tốt được. lúc thì mắc lỗi về win, lúc mắc lỗi về Ram, lúc lại bị dính virut. Suy đi nghĩ lại, tôi thấy chiếc máy tính này sao giống mình quá. Nó làm khổ tôi cũng như chính tôi làm khổ bố mẹ tôi.
Buổi chiều nay học tiếng anh, chúng tôi so sánh thì quá khứ đơn và hiện tại hoàn thành. Có một điểm khác biệt làm tôi thích thú đó là thì hiện tại hoàn thành giúp tôi nói về những trải nghiệm của chinh bản thân mình. Và mười đứa chúng tôi tranh nhau giơ tay để được nói, vừa rèn luyện kĩ năng nói tiếng anh nhưng cũng là để thổ lộ những cảm xúc chân thành của tuổi 20.
Đã 20 tuổi rồi nhưng không biết tâm hồn tôi đã thu nhận được những gì. 20 năm tôi đã sống là 20 năm ba mẹ tôi lo toan, vun vén, chăm sóc. Cuộc đời là của tôi nhưng người lo lắng yêu thương lại chính là bố mẹ. Có đôi lúc tôi bỗng thảng thốt lo lắng, mắt đỏ hoe khi bất chợt nghĩ đến ngày bố mẹ không còn ở bên mình nữa. Tôi thấy mình cũng thật kì lạ. Đã đi học xa nhà được bốn năm rồi mà không thể học được cách tự trưởng thành, vẫn ngây ngô và dựa dẫm vào bố mẹ, gặp khó khăn một chút là lại òa khóc, bạn bè tôi không ai giống tôi cả, đứa nào cũng có thể tự lập rồi. Còn tôi chẳng biết khi nào mới có thể trưởng thành nữa....

vi vu nào

Hôm qua đi liên hoan cùng với lớp...vui ơi là vui...lâu lắm rồi mới có một ngày vui như thế.
Đúng là con gái chỉ thích tự sướng thôi. Chụp bao nhiêu là ảnh, mồ hôi mồ kê nhễ nhại mà vẫn còn hăng máu chụp tiếp.
Lớp toàn là con gái mà liên hoan cũng chỉ toàn khoái những món nem tai, chân gà nướng, trứng vịt lộn sốt nước me....Giá kể mình là con trai thì hay biết mấy..bố mẹ sẽ chẳng phải bận tam lo nghĩ chuyện gì về mình.
Mình post lên ảnh hôm qua đi chơi rồi bạn nào thích thì vào xem.vui lắm!

ảnh vịt con








































chiếc máy tính

    Trong quá trình học tập ,có đôi lúc tôi cảm thấy mỏi mệt. Nhưng những khao khát và ý chí trong tôi không cho phép tôi dừng chân. Nhiều lúc tôi cô đơn và mệt mỏi lang  thang đi  kiếm tìm cảm hứng cho sáng tác. Song đi mãi đi mãi mà xúc cảm trong tôi vẫn nguội lạnh. Đôi khi rãnh rỗi tôi vẫn thường lướt web, ghé qua các diễn đàn văn chương để tìm kiếm và học hỏi những lối viết mới, cảm hứng mới. Báo mạng càng ngày càng nhiều, nhưng các tác phẩm, các bài viết thực sự thì càng ngày càng hiếm hoi.
    Ở một xã hội mà đồng tiền là một công cụ quan trọng, là kế sinh nhai, là tất cả thì nghệ thuật dần bị mờ nhạt. Nó không là tâm hồn, không là tình cảm nghệ sĩ nữa. các sáng tác ra đời chỉ nhằm đáp ứng nhu cầu giải trí , mà không mang bất cứ một thứ tình cảm nào khác. Chẳng còn cách nào khác để cứu vãn nghệ thuật nữa. Tôi tự nhủ với bản thân như thế để lòng bớt xót xa, nuối tiếc một thời đã qua. Con người ngày nay sống quá thực dụng, đến như tình yêu – thứ tình cảm cao quý nhất của cuộc đời cũng nằm trong vòng toan tính. Và nghệ thuật trở thành một thứ quá xa xỉ với chúng ta. Liệu có cách nào cứu vãn được chăng?