Trong quá trình học tập ,có đôi lúc tôi cảm thấy mỏi mệt. Nhưng những khao khát và ý chí trong tôi không cho phép tôi dừng chân. Nhiều lúc tôi cô đơn và mệt mỏi lang thang đi kiếm tìm cảm hứng cho sáng tác. Song đi mãi đi mãi mà xúc cảm trong tôi vẫn nguội lạnh. Đôi khi rãnh rỗi tôi vẫn thường lướt web, ghé qua các diễn đàn văn chương để tìm kiếm và học hỏi những lối viết mới, cảm hứng mới. Báo mạng càng ngày càng nhiều, nhưng các tác phẩm, các bài viết thực sự thì càng ngày càng hiếm hoi.
Ở một xã hội mà đồng tiền là một công cụ quan trọng, là kế sinh nhai, là tất cả thì nghệ thuật dần bị mờ nhạt. Nó không là tâm hồn, không là tình cảm nghệ sĩ nữa. các sáng tác ra đời chỉ nhằm đáp ứng nhu cầu giải trí , mà không mang bất cứ một thứ tình cảm nào khác. Chẳng còn cách nào khác để cứu vãn nghệ thuật nữa. Tôi tự nhủ với bản thân như thế để lòng bớt xót xa, nuối tiếc một thời đã qua. Con người ngày nay sống quá thực dụng, đến như tình yêu – thứ tình cảm cao quý nhất của cuộc đời cũng nằm trong vòng toan tính. Và nghệ thuật trở thành một thứ quá xa xỉ với chúng ta. Liệu có cách nào cứu vãn được chăng?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét