Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Hôm nay mình gặp phải một chuyện vô cùng kinh khủng. Không. Mà chính xác là hôm qua mới đúng. Có một số lạ cứ gọi điện đến cho mình.Mình bắt máy lại không nghe. Nói chung là mình rất sợ. Và chủ nhân của số máy điên thoại ấy lại rất không lịch sự.

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Tôi...

Chiếc máy tính – mồ hôi của ba mẹ tôi đã bị tôi làm cho khổ sở. Hơn ba lần đi bảo hành mà nó chẳng thể nào hoạt động tốt được. lúc thì mắc lỗi về win, lúc mắc lỗi về Ram, lúc lại bị dính virut. Suy đi nghĩ lại, tôi thấy chiếc máy tính này sao giống mình quá. Nó làm khổ tôi cũng như chính tôi làm khổ bố mẹ tôi.
Buổi chiều nay học tiếng anh, chúng tôi so sánh thì quá khứ đơn và hiện tại hoàn thành. Có một điểm khác biệt làm tôi thích thú đó là thì hiện tại hoàn thành giúp tôi nói về những trải nghiệm của chinh bản thân mình. Và mười đứa chúng tôi tranh nhau giơ tay để được nói, vừa rèn luyện kĩ năng nói tiếng anh nhưng cũng là để thổ lộ những cảm xúc chân thành của tuổi 20.
Đã 20 tuổi rồi nhưng không biết tâm hồn tôi đã thu nhận được những gì. 20 năm tôi đã sống là 20 năm ba mẹ tôi lo toan, vun vén, chăm sóc. Cuộc đời là của tôi nhưng người lo lắng yêu thương lại chính là bố mẹ. Có đôi lúc tôi bỗng thảng thốt lo lắng, mắt đỏ hoe khi bất chợt nghĩ đến ngày bố mẹ không còn ở bên mình nữa. Tôi thấy mình cũng thật kì lạ. Đã đi học xa nhà được bốn năm rồi mà không thể học được cách tự trưởng thành, vẫn ngây ngô và dựa dẫm vào bố mẹ, gặp khó khăn một chút là lại òa khóc, bạn bè tôi không ai giống tôi cả, đứa nào cũng có thể tự lập rồi. Còn tôi chẳng biết khi nào mới có thể trưởng thành nữa....

vi vu nào

Hôm qua đi liên hoan cùng với lớp...vui ơi là vui...lâu lắm rồi mới có một ngày vui như thế.
Đúng là con gái chỉ thích tự sướng thôi. Chụp bao nhiêu là ảnh, mồ hôi mồ kê nhễ nhại mà vẫn còn hăng máu chụp tiếp.
Lớp toàn là con gái mà liên hoan cũng chỉ toàn khoái những món nem tai, chân gà nướng, trứng vịt lộn sốt nước me....Giá kể mình là con trai thì hay biết mấy..bố mẹ sẽ chẳng phải bận tam lo nghĩ chuyện gì về mình.
Mình post lên ảnh hôm qua đi chơi rồi bạn nào thích thì vào xem.vui lắm!

ảnh vịt con








































chiếc máy tính

    Trong quá trình học tập ,có đôi lúc tôi cảm thấy mỏi mệt. Nhưng những khao khát và ý chí trong tôi không cho phép tôi dừng chân. Nhiều lúc tôi cô đơn và mệt mỏi lang  thang đi  kiếm tìm cảm hứng cho sáng tác. Song đi mãi đi mãi mà xúc cảm trong tôi vẫn nguội lạnh. Đôi khi rãnh rỗi tôi vẫn thường lướt web, ghé qua các diễn đàn văn chương để tìm kiếm và học hỏi những lối viết mới, cảm hứng mới. Báo mạng càng ngày càng nhiều, nhưng các tác phẩm, các bài viết thực sự thì càng ngày càng hiếm hoi.
    Ở một xã hội mà đồng tiền là một công cụ quan trọng, là kế sinh nhai, là tất cả thì nghệ thuật dần bị mờ nhạt. Nó không là tâm hồn, không là tình cảm nghệ sĩ nữa. các sáng tác ra đời chỉ nhằm đáp ứng nhu cầu giải trí , mà không mang bất cứ một thứ tình cảm nào khác. Chẳng còn cách nào khác để cứu vãn nghệ thuật nữa. Tôi tự nhủ với bản thân như thế để lòng bớt xót xa, nuối tiếc một thời đã qua. Con người ngày nay sống quá thực dụng, đến như tình yêu – thứ tình cảm cao quý nhất của cuộc đời cũng nằm trong vòng toan tính. Và nghệ thuật trở thành một thứ quá xa xỉ với chúng ta. Liệu có cách nào cứu vãn được chăng? 

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

cảm xúc

Có đôi lúc tôi không tin vào tình yêu trong cuộc đời này. Mọi thứ diễn ra chóng vánh, giả dối, khổ đau đến khó hiểu. 
Tôi sông cực đoan, nhìn mọi việc thường là theo chiều hướng xấu nên đôi khi cuộc sống với tôi thường buồn và chán nản lắm. Thường có nhiều kiểu tình yêu. Hiện tại, trong suy nghĩ của tôi không hề tồn tại thứ tình yêu nam nữ, tôi không biết sau này mình sẽ phải bắt đầu yêu như thế nào. Khi có thòi gian rỗi để xem phim, tôi tự hỏi chính bản thân mình rằng người ta yêu nhau bằng cách nào. Và điều gì đã khiến họ đến với nhau. Thật nực cười.
Trong lớp học Đại học của tôi, mặc dù là năm nhất nhưng các bạn của tôi hầu như đều đã có hình bóng của một người nào đó trong trái tim họ. Họ sông từng ngày vui vẻ và tràn ngập sức sống trong thứ tình yêu ngọt ngào ấy. Và đôi luc tôi ao ước được như họ. Tôi hi vọng có ai đó hiểu mình để trở thành người chiếm hữu trái tim tôi. Tôi vân đang chờ đợi và hi vọng ai đó sẽ đến với tôi. Trong một ngày gần nhất.

hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi

Hãy Nói Yêu Thôi, Đừng Nói Yêu Mãi Mãi!

Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp…
Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.
Trang thứ nhất:
Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi
Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:
Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…
Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.
Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”
Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay.
Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.
Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.
Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người.
Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác.
Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.
Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.
Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.”
Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.
Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.
Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:
“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.